Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm

giới phồn hoa rực rỡ này với một niềm tiếc nuối.

Đóng tập tài liệu, tôi ngửa đầu tựa vào thành ghế phía sau. Toàn thân tôi như bị khoét sạch sẽ, không còn một chút cảm giác.

Hai người phụ nữ ăn mặc sang trọng đi ngang qua chỗ tôi. Bọn họ quay đầu, nhiệt tình chào hỏi: “Cảnh phu nhân, tình cờ quá.”

Một lúc sau tôi mới nghĩ ra, câu “Cảnh phu nhân” là gọi tôi. Tôi vội vàng ngẩng mặt, nhưng không thể tìm thấy thông tin về bọn họ trong đầu óc trống rỗng của tôi. Tôi đành cố gắng nặn ra nụ cười khách sáo: “Tình cờ thật đấy, hai chị cũng đến đây uống cà phê? Cà phê ở nơi này khá ngon.”

“Đúng là không tồi.” Bọn họ liếc Tề Lâm một cái, lịch sự gật đầu rồi đi tới bàn ở vách bên cạnh.

Trầm mặc một lúc, tôi đột nhiên như vớ được một tia hy vọng, lập tức ngồi thẳng người: “Tề Lâm, anh kiếm ở đâu ra tài liệu này? Anh có chắc chắn là sự thật không?”

Tề Lâm do dự vài giây: “Anh vừa đi gặp cô gái đó. Cô ta nói, những chuyện này đều là sự thật. Cô ta còn bổ sung một câu, mong anh chuyển lời đến em…”

“Gì cơ?” Thấy Tề Lâm ngập ngừng, tôi cười cười: “Anh cứ nói đi, tôi vẫn có thể chịu đựng.”

“Cô ta nói cô ta không có tư cách tranh giành với em. Cô ta chỉ cầu xin em thương hại người sắp chết, để cô ta ở lại thành phố này, để cô ta có thể nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ…”

Cả miệng tôi đều là vị chua chát, tôi muốn uống một ngụm cà phê để xua tan vị chua chát trong miệng, nhưng cảnh vật trước mắt tôi không ngừng lay động. Tôi phải mò một lúc, mới mò thấy ly cà phê.

Cà phê nguội lạnh, vị đắng càng đậm đặc hơn. Tôi liên tục thêm đường, hết viên này đến viên khác. Không biết tôi đã thêm bao nhiêu đường, nhưng cà phê vẫn rất đắng ngắt.

“Ngôn Ngôn.” Tề Lâm nắm tay tôi. Bàn tay anh ra rất nóng, như có thể làm bỏng da tôi. Anh ta dùng sức tương đối mạnh, làm tôi không thể giãy giụa.

“Buông tay đi, trái tim của anh ta không ở chỗ em.” Tề Lâm hét lên.

Lần đầu tiên tôi bày tỏ tình cảm với Cảnh Mạc Vũ, chỉ nhận sự từ chối dứt khoát của anh, tôi đã biết trái tim anh không ở chỗ tôi. Nhưng tôi nghĩ anh sẽ không yêu người phụ nữ khác, bởi vì anh từng hứa với tôi, anh sẽ không để người đàn ông tôi yêu, có cơ hội yêu cô gái khác.

“Tề Lâm, giả dụ là anh, liệu anh có yêu cô ấy không?”

Tề Lâm suy nghĩ một cách nghiêm túc, sau đó anh ta gật đầu: “Nếu trong lòng anh chưa có người nào…anh sẽ yêu cô ta. Nhất là khi anh biết cô ta không còn sống bao lâu, lại định bán thân để giúp người nhà có cuộc sống tốt hơn…Cô ta là một cô gái tốt, số phận thật không công bằng với cô ta.”

“Nhưng cô ấy chỉ sống ba đến năm năm là cùng, tình yêu này chỉ kết thúc trong bi kịch mà thôi.”

“Điều đó càng tốt chứ sao? Anh có thể toàn tâm toàn ý đi yêu mà không cần phải băn khoăn lo lắng bất cứ điều gì.” Đôi mắt của Tề Lâm sáng như sao, khiến tôi không thể né tránh.

“Anh không cần bận tâm đến chuyện cho cô ta danh phận, bởi vì danh phận đối với cô ta cũng chỉ là danh xưng khắc trên bia mộ. Anh không cần lo lắng khiến cô ta bị tổn thương, bởi cô ta vốn đã thương tích đầy mình. Anh không cần lo lắng cô ta đòi hỏi quá nhiều, bởi vì cô ta chẳng cần gì cả. Anh càng không cần lo sau này nếu tình nhạt phai, không biết làm thế nào để dứt bỏ cô ta, bởi vì cô ta sắp chết rồi!”

Lời của Tề Lâm tuy rất tàn nhẫn, nhưng lại giống một cây kiếm sắc nhọn, trực tiếp giải câu đố mà tôi không thể giải nổi trong trái tim tôi.

Có lẽ tình yêu không có tương lai, mới càng khiến con người ta chìm đắm, không thể thoát khỏi. Đây có lẽ là bản tính của con người, những thứ không giành được, mới là đẹp đẽ nhất!

“Cám ơn anh nói cho tôi biết những chuyện này!” Tôi nắm chặt thành ghế mới có thể đứng dậy. Cảnh vật trước mắt tôi lắc lư chao đảo. Tôi loạng choạng đi ra ngoài.

“Ngôn Ngôn, em đi đâu vậy?” Tề Lâm đuổi theo tôi, túm lấy
Tags: Tình yêu, Diệp Lạc Vô Tâm,
Tên bài viết: Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày đăng: 19.08.2013 12:37
Lượt xem: 143211
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Chia sẻ:
Đánh giá (hay - khong hay): 661/658