Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3) - Hân Như

được.


Gian phòng này trước là nhà kho, sau này thì để trống nên toàn mùi ẩm mốc, phân chuột, phân gián nên ai vào lần đầu cũng phải nhăn nhó một hồi. Sau khi dọn dẹp cho Thiên Anh xong, cô cười và gọi anh vào.


-Cám ơn cô bé nhé! Phiền em quá!


-Có gì đâu anh. Anh về gấp nên chưa sắp chỗ ngay được, với lại cũng đang bão nữa.


-Tầm nửa đêm bão sẽ đổ bộ vào Vịnh, mọi người đã che chắn cho cây giống cẩn thận rồi chứ?- Thiên Anh cẩn thận hỏi.


-Xong hết từ chiều rồi anh ạ! Em vừa dùng một chút nước xịt phòng để khử mùi. Hay anh qua phòng em ngồi một chút cho bớt mùi rồi hãy về ngủ.


-Cũng được. Từ tối tới giờ anh em hỏi chuyện nhiều quá nên anh cũng chưa có thời gian hỏi chuyện riêng của em. Đi nào…


Hạ Chi dẫn Thiên Anh về phòng rồi dần dần theo câu chuyện, kể hết cho anh nghe những gì mình đã trải qua trong thời gian anh đi, chủ yếu là chuyện liên quan tới Nguyên, Vincent và sự trở về của Thanh Lâm, nhưng tuyệt nhiên chưa hề nhắc tới Phượng. Trước đây Phượng đã tha thiết đề nghị cô không được nói với mọi người chuyện Phượng có thai, nhưng sau đó vì cần có tiền cho sự ra đời của đứa bé nên Phượng đã cắn răng ở lại tới tháng thứ bảy mới về nhà. Anh em trong đơn vị cũng không dị nghị gì nên cô bé cũng đỡ cảm thấy tủi thân, thậm chí khi nhận số tiền ủng hộ ít ỏi của mọi người, cô còn khóc một trận.


-Vậy là em sẽ quay về với Nguyên, đúng không?


-Em cũng không biết nữa, có thể anh ấy đã có người khác, và đã quên em rồi.- Hạ Chi lắc đầu.


-Đừng lo, anh sẽ về Hà Nội một chuyến và thăm dò ý của nó xem sao. Nếu nó còn yêu em, anh sẽ bảo nó ra đón em, thế nào?


-Thôi anh ạ, em nghĩ em sẽ tự về Hà Nội một chuyến. Đằng nào thì anh Thanh Lâm cũng muốn gặp anh, anh Long và anh Nguyên để cảm ơn mà.


Thiên Anh khẽ gật gù đồng ý. Sau đó, anh lại hỏi tiếp, một câu hỏi mà băn khoăn mãi anh mới có thể cất được thành lời:


-Đúng rồi, còn Phượng thế nào? Anh tưởng lúc anh đi, cô ấy cũng lên đây làm cùng em mà?


Thấy Hạ Chi ngập ngừng một hồi, Thiên Anh càng thúc giục:


-Sao vậy? Em chắc phải có tin của cô ấy chứ? Hay cô bé lấy chồng rồi à?


-Dạ không, nhưng…


-Có chuyện gì sao?- Thiên Anh nghiêm giọng hỏi, rõ ràng anh cảm thấy vẻ mặt này của Hạ Chi không bình thường chút nào.


-Không ạ! Chỉ là… Phượng có làm ở đây với em, tới hết tháng tư vừa rồi mới nghỉ. Cô ấy đã về nhà rồi.


-Sao lại không làm ở đây nữa? Hay cô bé tìm được việc gì tốt hơn sao?


-Không ạ! Phượng có bầu, sắp sinh con nên về đợi sinh.- Hạ Chi cuối cùng đành nói ra sự thật, cô cũng nghĩ việc này sẽ không giấu được Thiên Anh lâu. Hơn nữa, đằng nào thì các anh ở trung tâm cũng biết rồi, Thiên Anh sớm hay muộn cũng biết mà thôi.


-Có bầu? Sinh con?- Thiên Anh nhíu mày rồi mắt anh mở to, sau đó anh dùng hai bàn tay cứng như thép túm chặt lấy vai cô lắc mạnh, giọng nói to như muốn hét lên- Em nói Phượng có bầu? Bao lâu rồi? Chừng nào thì sinh?


-Đau em, bác sĩ… anh làm sao thế?


-Em nói nhanh đi Hạ Chi?- Thiên Anh lúc này chẳng còn giữ nổi bình tĩnh để nghe cô kêu nữa, lòng anh bắt đầu nổi sóng cuồn cuộn, giống như cơn bão mỗi lúc một lớn hơn ngoài kia.


-Không đầy một tuần nữa là cô ấy sẽ sinh con thôi. Anh làm sao thế ạ? Không lẽ…- Hạ Chi giật mình nhìn anh đầy nghi ngờ.


-Anh phải đi tìm Phượng đã. Cô ấy đang ở nhà đúng không?


-Vâng. Nhưng anh không nên đi giờ này. Bão đang lớn lắm. Mai bão tan rồi hãy đi thăm cô ấy.- Hạ Chi cố giữ lấy tay Thiên Anh khi anh muốn lao ra ngoài.


-Không được, anh phải đi ngay. Để anh đi. Đó là con anh!- Thiên Anh hét lên rồi vùng ra khỏi sự níu giữ của cô, anh lao vào trong gió lốc và cơn mưa đen ngòm trên bầu trời.


Khi anh em của trung tâm chạy ra thì Thiên Anh đã biến mất trong màn đêm rồi. Hạ Chi vẫn đứng đó, chưa hết sững sờ với câu nói sau cùng của Thiên Anh.


“Đó là con anh!”


Đứa bé trong bụng
Tags: Tình yêu, nỗi nhớ, Hân Như,
Tên bài viết: Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3) - Hân Như
Ngày đăng: 30.04.2013 12:40
Lượt xem: 113938
Tác giả: Hân Như
Chia sẻ:
Đánh giá (hay - khong hay): 618/436