Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi

dành cho con vật gắn bó với mình của anh khiến tôi cũng phải kinh ngạc. Anh sờ mó toàn thân con cún, mở mắt há mồm nó ra xem thử có mất đi cái răng nào không. Còn tôi, dường như anh không nhìn thấy tôi luôn. Anh không nhận ra một con nhỏ vì cứu con chó của anh mà nằm như một con khùng trước cửa nhà người khác.

- Cô không sao chứ?

Thật cám ơn và mừng rơn khi anh đã chịu nhìn về tôi và thốt ra câu hỏi ấy. Dù đang rất đau nhưng tôi vẫn cố gắng cười để trả lời với anh rằng tôi ổn.

Anh rất lạnh lùng. Phải nói là băng giá. Bằng chứng là anh không hề có một cái nhíu mày xót thương cho tôi khi thấy tôi lâm vào tình cảnh này. Anh chỉ cúi xuống, bằng một sự miễn cưỡng rồi đỡ tôi dậy. Ngay khi tôi đứng được, anh vội vàng tránh ra khỏi người tôi.

- Cô tự đi được không?

Tất nhiên là trong tình trạng này tôi nên trả lời là Không. Vì như thế tôi sẽ được anh giúp đỡ. Nhưng không hiểu sao tôi lại không muốn làm điều đó. Hay chăng lòng tự trọng trước anh vốn thất lạc trong tôi nay đã trở về? Tính tôi không muốn cầu xin sự quan tâm đối với người không thích và không cần tôi. Tôi cảm giác anh đang như thế với tôi. Tốt nhất là không cần.

- Được ạ.

Anh nhìn tôi. Một cái nhìn rất nhanh rồi khẽ nói:

- Cám ơn vì đã cứu em trai tôi.

Dù hơi ngỡ ngàng khi biết anh ấy coi con cún như em trai nhưng tôi vẫn kịp mỉm cười thay cho câu trả lời là “Không có gì”.

Và rồi anh ôm con cún nhỏ, quay lưng đi. Tôi bỗng thấy trong lòng có cái gì đó đổ vỡ.

Tôi cũng cất bước đi.

Nhưng hình như tôi đã nhầm khi nói rằng tôi có thể tự đi được.

Á…

Tôi kêu lên một tiếng rồi ngồi khuỵu xuống. Chân tôi đã bị trặc. Nó đang sưng vù lên với tốc độ nhanh nhất có thể.

Đang nhăn nhó với cái chân đau, tôi ngơ ngác khi thấy mình được ai đó nâng lên. Là anh. Anh đến gần và đỡ tôi dậy. Có thế chứ! Tôi biết anh không phải là người lạnh lùng đến mức vô tình mà.

- Tôi không thể cõng cô được. Chỉ có thể dìu cô đi thôi. Tôi không muốn đụng vào người con gái.

Anh nói ngắt quãng, lạnh tanh. Tôi chẳng biết nói gì ngoài đưa đôi mắt ngố tàu nhìn anh rồi nhanh chóng cúi xuống. Thật là xấu hổ.

Con chó nhỏ hình như cũng biết thương tôi. Suốt cả đoạn đường, trong khi chủ của nó đỡ tôi đi từng bước một thì chốc chốc nó lại quệt nhẹ cái đầu vào chân tôi, ánh mắt đầy cảm thông. Một cảm giác thật ấm áp!

Cuối cùng cũng về đến nhà của Cà Rem, tôi e thẹn chủ động đứng thẳng dậy, tránh ra khỏi đôi tay của anh đang đặt trên vai tôi. Đang định chào tạm biệt và cám ơn anh thì câu nói ngang như cua của anh làm tôi đứng hình:

- Cái vật màu cà phê sữa bị mắc kẹt trong bánh xe của tôi là của cô phải không?

Câu hỏi nghe có vẻ ngây thơ và vô tội của anh chẳng khác nào gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. Xấu hổ đến tê tái. Phải mất khoảng 10 giây tôi mới chấm dứt được vẻ mặt đần thối của mình, nuôt nước bọt chuẩn bị phân bua. Đang há miệng trả lời câu hỏi của anh thì một giọng nói lạ cất lên làm cả tôi và anh đều giật mình.

Ngoái lại nhìn, một cô gái tóc ngắn, nhuộm nâu đỏ, mặc quần đùi jean, áo ba lổ màu đen, trên tay cầm một chiếc bánh kem to tướng màu đỏ (lần đầu tiên tôi nhìn thấy một chiếc bánh đặc biệt như vậy), vẻ mặt tươi cười đầy vẻ tự tin:

- Bánh em tự làm đấy! Đẹp không? Tặng anh đó!

Vừa nói cô ta vừa chìa cái bánh về phía chàng trai tóc dài đứng bên cạnh tôi.

Ngay lập tức cổ tay trái tôi ấm nóng lạ thường, nhìn xuống hóa ra anh đang cầm chặt lấy tay tôi. Một cách rất nhanh chóng và gấp gáp. Tôi ngớ người.

- Làm ơn cất đi dùm tôi!

Anh vội vã nghiêng đầu qua một bên, hai mắt nhíu lại đầy vẻ sợ hãi, người ngả ra sau cứ như muốn tránh né điều gì đó trước mặt. Đồng thời tay anh ấy cũng siết chặt tay tôi hơn.

Một cảm giác kỳ lạ.

Không hiểu sao nhưng tôi cảm thấy sự khủng hoảng trong anh qua cái nắm tay ấy. Co chuyện gì vậy nhi? Chàng trai này quả
Tags: Khúc mưa tan, Shock tình 2, Kawi,
Tên bài viết: Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi
Ngày đăng: 22.02.2013 12:51
Lượt xem: 271933
Tác giả: KAWI (HỒNG PHƯƠNG)
Chia sẻ:
Đánh giá (hay - khong hay): 1684/868